Nỗi oan Chị tôi

Nhà tôi bên bến sông, có chiếc cầu nhỏ cong cong

Nhà tôi bên bến sông, có cầu cong

Nhà tôi bên bến sông, có chiếc cầu nhỏ cong cong

Nhà tôi có chiếc cầu.

(Ten tèn ten tén ten, tèn ten tén ten, ten tèn ten tén ten)

Rồi một hôm sáng trăng, có một người đàn ông qua

Rồi một hôm sáng trăng, có người qua

Rồi một hôm sáng trăng, có một người đàn ông qua

Rồi một hôm có người

(Ten tèn ten tén ten, tèn ten tén ten, ten tèn ten tén ten)

VÀ chị tôi có … mang, không biết là của ai phang

Mẹ bảo con gái yêu “Muốn sống thì phải khai mau!”

Trời ơi, oan lắm cơ, con có làm gì đâu Má ơi

Chỉ uống nước trong gáo dừa.

(Ten tèn ten tén ten, tèn ten tén ten, ten tèn ten tén ten)

Sau đây là lời kể của Chị:

Vào một hôm sáng trong, trên cánh đồng cỏ lưa thưa

Trời đang lúc nắng trưa gió đà đưa

Vừa hay khát nước ghê, con thấy được một chút nước mưa

Ở trong cái gáo dừa.

(Ôi trời ơi ối thôi, chỉ uống chút nước mưa, thế mà lại có mang.)

Rồi chị có 4 con, mỗi đứa một màu da khác nhau

Chị bảo thế mới vui, 4 phương trời về đây với nhau

Chị chỉ uống nước mưa, thế mà lại được 4 đứa con

Và nỗi oan … chẳng còn.

(Ten tèn ten tén ten, chỉ uống chút nước mưa, thế mà có 4 con.)

About the Author

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You may also like these